Bạn à, đã rất lâu rồi tôi không còn cảm giác hứng khởi
mỗi khi đọc sách, cũng ngần ấy thời gian tôi gần như trơ lì mỗi khi cầm
bút viết một điều gì đó (mà nói thật lòng thì, trong cái thời buổi này,
từ “cầm bút” đã sắp bị thay thế hoàn toàn bằng cụm từ “gõ bàn phím”).
Bạn và tôi hí hoáy với những laptop, ipad, với blog và
facebook mà quên đi một thời chúng mình say sưa truyền tay nhau một bài
văn hay trong những trang sách đen nhàu nhĩ. Quên đi một thời chúng
mình cầm bút mực hì hụi viết, rồi lại hì hụi gạch xóa, suy ngẫm từng từ,
từng câu, cố gắng tìm tòi một cách diễn đạt mới cho bài văn của mình
đến mất ăn mất ngủ.
Lâu quá rồi nhưng tôi vẫn nuối tiếc về những cảm xúc
ngày ấy, có lẽ vì mãi mãi chẳng thể tìm lại được tâm hồn thuần chất
chuyên Văn của ngày xưa nữa bạn ơi!
Hồi ức tuổi học trò của tôi và bạn gắn liền với những
kỳ thi học sinh giỏi môn Văn. Kỳ thi đầu tiên của năm cấp II, chúng mình
đã cùng cầm tay nhau nhảy múa giữa sân trường. Lần đầu tiên có đến 3
giải nhất thành phố. Lần đầu tiên, 3 giải Nhất thuộc về một lớp chuyên
Văn. Và chỉ những người cùng lớp mới biết, 3 giải thưởng ấy được chia
đều cho 3 đứa con gái chơi rất thân với nhau. Chúng mình đã hãnh diện
biết bao vì đó là kết quả xứng đáng cho những ngày tháng luyện viết miệt
mài, cho những lúc quên ăn quên ngủ để đọc nốt một bài bình văn lạ, cho
những hôm mưa to gió lớn vẫn quyết tâm học nhóm để cùng phân tích đề và
lập dàn ý. Niềm hạnh phúc ngày ấy giống như một điều kỳ diệu đã được
san sẻ và nhân lên gấp bội phần nhưng cũng giống như một ảo ảnh, đến
nhanh và tan đi quá nhanh….
Cô giáo dạy Văn lớp 6 đã từng nhận xét rất chính xác
về khí chất của mỗi chúng ta. Cô nói rằng đọc văn của ai là biết ngay
người đó thế nào. Bạn là người sống nội tâm vì trang văn của bạn đầy ắp
những thán từ với cách diễn đạt mềm mại, trôi chảy như một dòng suối
nhỏ. Bạn là người có chí hướng và tính cách khoáng đạt vì cách viết của
bạn rất chân thật với những câu văn ngắn và nhiều động từ mạnh. Còn tôi,
tôi vẫn nhớ như in nhận xét của cô rằng “đọc văn của mày giống như nhìn
một hàng rào dây thép gai, nhức cả mắt”, tôi đã cười khi hiểu ý nghĩa
trong mỗi lời ấy, cô không những ám chỉ cái chữ viết gai góc của tôi mà
đã nhìn thấu con người bên trong đầy nổi loạn của tôi.
Hồi ấy có mấy ai ngờ những lời nhận xét của cô giống
như một lời tiên tri kì lạ. Bạn đã ngẩn ngơ suốt một thời thiếu nữ vì
phải chấp nhận cảnh ngộ xa mẹ, để mẹ bạn bươn chải nơi trời Tây kiếm
tiền nuôi gia đình. Những trang văn của bạn ướt nhoẹt và thấm đầy nỗi
buồn, ngay cả trang nhật ký mà chúng tôi lén đọc của bạn cũng ngập những
tiếng thở dài.
Còn bạn, người bạn có tính cách khoáng đạt đã sớm chia
tay cái thành phố tỉnh lẻ nhỏ bé và buồn lặng này để lên thủ đô sinh
sống và sau này tiếp tục đi du học ở nước ngoài để thỏa khao khát được
bay xa. Tôi ngậm ngùi đọc nỗi buồn trong mắt bạn, ngậm ngùi tiễn bạn lên
đường, thấy lòng mình dậy sóng. Và chính những “vết xước” không tên
ngày ấy đã thực sự khiến tôi nổi loạn trong những trang văn.
Tôi không muốn viết theo những điều mình đã được học.
Tôi không muốn đọc nhiều những quyển sách tham khảo nhan nhản trên thị
trường và bê vào bài văn của tôi những ông nọ bà kia trong những dấu
ngoặc kép ngạo nghễ để minh chứng cho sự hiểu biết của mình. Tôi muốn
được thực sự là tôi, tôi muốn bài văn của mình chỉ là nơi phản ánh những
trải nghiệm của riêng tôi với tác phẩm. Và tôi thất bại thảm hại khi
năm cuối cấp 2 chỉ đạt được giải “khúc khích” tỉnh, không đủ điều kiện
để thi học sinh giỏi quốc gia. Tôi có sao đâu, chỉ là thấy hụt hẫng vì
không đáp ứng được kì vọng của bố mẹ.
Rồi tôi và bạn lại tiếp tục sánh bước bên nhau, tiếp
tục là học sinh của lớp chuyên Văn toàn con gái, tiếp tục là những “hạt
giống” của đội tuyển nhà trường. Tôi đã vượt qua thời khắc nông nổi của
tuổi dậy thì để nhìn nhận rõ hơn về trách nhiệm và niềm vinh quang mà
mình cần phải gánh vác. Bạn đã gượng dậy sau nỗi buồn gia đình để cùng
tôi phấn đấu vì những mục đích riêng chung. Kỳ thi học sinh giỏi cuối
cùng của đời học trò với những gương mặt tràn đầy quyết tâm, những ánh
mắt ngời sáng, những bàn tay cầm bút say sưa và chăm chú.
Chúng ta đã chờ đợi biết bao…
Để rồi trong cái xôn xao của mùa hè cuối cùng, tôi và
bạn đã bị giằng xé trong những tâm trạng khác nhau. Tôi nhìn mắt bạn đỏ
hoe mà không dám nói một lời an ủi. Tôi đứng lặng nhìn bạn khóc, nhìn
những người cùng cảnh ngộ vây quanh bạn, động viên bạn. Tôi lặng lẽ đạp
xe bên cạnh bạn, lặng lẽ suốt con đường về nhà, ước gì được trở lại ngày
xưa, khi cả 3 chúng ta ôm nhau san sẻ niềm vui chiến thắng. Bạn có biết
lúc đó tôi đã mong có thể hoán đổi vị trí cho bạn để người khóc là tôi.
Lúc đó tôi không hiểu rằng tất cả mới chỉ là bắt đầu và cuộc đời này
còn rất nhiều lần vấp ngã để chúng ta đứng lên.
Giờ này, nhìn lại một chặng đường đã qua, tôi vẫn
thương lắm cái thưở học trò khờ khạo, vẫn nhớ lắm những bài văn học trò
đầy cảm xúc và tâm huyết của tôi và bạn, vẫn không quên nổi những kì thi
học sinh giỏi với đầy nụ cười và nước mắt. Bạn và tôi, chúng ta đã rẽ
sang những ngả đường khác nhau, vẫn là những người bạn tốt ở bên nhau
ngay cả khi chúng ta đã có gia đình với những “thiên thần nhỏ”. Dẫu vậy,
một lúc nào đó, khi gặp lại bạn, không hiểu sao tôi lại nhớ bạn của
ngày xưa, như nhớ chính bản thân tôi của chục năm về trước…..
Trần Hồng Hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét